Lên đầu trang
Nghiên cứu > Văn học nước ngoài
Kafka: Lòng nhẫn nại và “sự bất diệt” kinh điển (Trích Điển phạm phương Tây: Tác phẩm và trường phái qua các thời đại) (ngày đăng: 04/4/2016)
Bài dịch dưới đây là toàn bộ mục 20, thuộc chương III của cuốn Điển phạm phương Tây: Tác phẩm và trường phái qua các thời đại (Western Canon: The Books and School of the Ages) (1994) – một trong những công trình quan trọng của nhà phê bình người Mỹ đương đại nổi tiếng Harold Bloom
Tiểu thuyết Ai đã ăn hết cây Sing-a ngày ấy dưới góc nhìn văn hóa (ngày đăng: 04/9/2016)
1.Văn học là thành tố quan trọng của văn hóa. Vì vậy, việc tìm hiểu những giá trị văn hóa luôn là hướng tiếp cận, thẩm định, giải mã tác phẩm có ý nghĩa khoa học và thực tiễn trong nghiên cứu văn học, là sự tìm về nguồn gốc sâu xa của sáng tạo văn chương. Muốn kiến tạo nên một tác phẩm văn học, trước tiên, người nghệ sĩ không phải chỉ thuộc về một nền văn hóa, mà cao hơn nữa, còn phải là người am hiểu sâu sắc văn hóa dân tộc và văn hóa nhân loại.
Không gian truyện kể tiểu thuyết Nga thế kỷ XIX (ngày đăng: 04/9/2016)
Việc nghiên cứu hệ thống truyện kể trong tiểu thuyết (tiếp theo trong bài này, chúng tôi ước định là sẽ chỉ nói đến tiểu thuyết Nga cổ điển thế kỷ XIX, tạm gạt sang bên những loại hình ra đời trước và sau của thể loại này) đi liền với một loạt những khó khăn. Tiểu thuyết được hình dung như một hiện tượng sống động, đa dạng và biến đổi không ngừng, nó gắn bó với những hình thức năng động của thực tại mang tính thời sự đến nỗi mọi cố gắng nghiên cứu cấu trúc loại hình của những tác phẩm thuộc thể loại này đều có thể bị coi là nhìn trước thấy thất bại. Kết luận rút ra một cách tự nhiên: có bao nhiêu tác phẩm nghệ thuật lớn thuộc thể loại tiểu thuyết thì có bấy nhiêu truyện kể khác biệt. Nhận định này lại càng được củng cố khi những nhà văn thế kỷ XIX hướng tới việc sáng tạo nên những truyện kể không lặp lại một cách có ý thức. Minh chứng cho điều đó là vụ bất hòa giữa nhà văn Goncharov và Turghenhev về những truyện kể trong tiểu thuyết của họ phảng phất giống nhau.
“NHẪN THẠCH” VÀ TẤN BI KỊCH MANG TẦM NHÂN LOẠI (ngày đăng: 04/22/2016)
Không phải ngẫu nhiên mà cha đẻ của “Nhẫn thạch”(*) Atiq Rahimi lại được sánh ngang với các bậc tiền bối như M.Duras, Samuel Beckett hay Ernest Hemingway, bởi Rahimi đã truyền được vào tác phẩm của mình tất cả sức mạnh của thứ ngôn từ sắc lạnh, gãy gọn, đầy sức lay chuyển. Bước vào “Nhẫn thạch” là bước vào thế giới của sự hủy diệt tàn khốc nhưng cháy rẫy tình thương yêu, đó là địa hạt của sự chết chóc nhưng cũng là thiên đường của tâm hồn dám khát vọng. “Nhẫn thạch” là một ám ảnh – ám ảnh đến khôn nguôi về số phận con người, đồng thời nó cũng là khúc tráng ca của một tấn bi kịch mang tầm nhân loại.
KIỂU CẤU TỨ CẢM QUAN TRONG THƠ HAIKU NHẬT BẢN (ngày đăng: 05/14/2017)
NHÂN VẬT MẢNH VỠ QUA TẬP TRUYỆN TRỐN CHẠY CỦA ALICE MUNRO (ngày đăng: 02/6/2018)
SỰ TÀI HOA CỦA NGUYỄN THUẬT QUA CÁC SÁNG TÁC THI CA (ngày đăng: 03/25/2018)
ĐẶC SẮC VỀ NGÔN NGỮ NGHỆ THUẬT THƠ CHỮ HÁN ĐÀO TẤN (ngày đăng: 06/17/2018)